Trà ướp hoa

Hồi nhỏ, tôi ở với ông bà nội tôi trong một khu vườn rộng lớn ở Huế, ba mẹ và các em đều ở Đà Nẵng. Cả ngày ngoài giờ đến trường chỉ còn biết lẽo đẽo theo chân ông bà mà thôi, cho nên tôi rất để ý đến thú pha trà của ông bà.

Bài viết này tôi chỉ nói lên một phần nho nhỏ của cách uống trà mà tôi biết được. Hy vọng nếubạn nào thấy thiếu sót thì xin bổ sung, tôi xin cảm tạ.

Trà ướp hoa lài:

Thứ trà này hiện nay ai ai cũng đều biết cả, ra phố Việt Nam mua một hộp rất dễ dàng. Các khu vườn ở Huế từ nghèo đến giàu đề có một vài khóm hoa lài.

Thứ hoa này dễ trồng, hoa màu trắng sữa, có nhiều cánh, to bằng đồng tiền xu, hương thơm ngào ngạt. Chỉ một và hoa nở tận cuối vườn mà làm thơm thoang thoảng bay tỏa khắp mọi nơi trong nhà, thật là dẽ chịu.

Bà nội tôi hay ngắt vài ba hoa lài bỏ vào bình trà sau khi đã tráng nước nóng. Với một nhúm trà, đổ nước sôi vào, vậy là có một

bình trà ướp hoa lài rồi đó.

Trà ướp hoa sói:

Nói đến hoa sói là nói đến một loại hoa thật đặc biệt ít ai biết đến. Lá màu lục đậm to bằng ba lá chè tươi và cũng có khiá ở mép lá. Còn hoa, hình tròn không có cánh, chỉ to bằng hạt kê đã nở, kết thành từng chùm màu trắng ngần.

Bà nội tôi để chậu hoa kề bên thau nước rửa mặt và lu nước. Cứ sáng sáng, sau khi súc bình trà bà tôi cho tất cả bã chè vào gốc cây ủ làm phân và sau khi rửa mặt bà lại đổ cả thau nước tưới vào gốc câỵ Bà tôi nói hoa sói thích mát và nước cho nên phải tưới luôn kẻo không thì nó chết.

Hương thơm nhẹ và ngọt ngào phải đứng thật gần mới ngửi được nhưng bỏ vào bình trà để pha với trà thì thật là tuyệt.

 

Trà ướp hoa ngâu:

Nhà tôi có một cây ngâu ông tôi trồng bên hông nhà kề cửa sổ phòng tôi. Hoa ngâu lớn bằng đầu ngón tay út và có những cánh mỏng như giấy màu trắng vàng.

Tôi cứ đợi lúc ngâu có trái nho nhỏ cở bằng hạt đậu phụng màu da cam là ngắt ăn nhưng chẳng ngon gì.

Cây ngâu lá cũng bằng hoa, bé bằng lóng tay, cao bằng đầu người, làm thành một bụi lớn hơn cả vòng tay. Hoa thơm nhè nhẹ, bà tôi cũng bỏ vào bình trà nhưng chỉ thỉnh thoảng thôi vìông tôi không thích mùi hương này pha với trà lắm.

Trà ướp hoa tường vi:

Bụi tường vi của bà tôi trồng trước hiên nhà. Bà tôi luôn luôn nghĩ rằng hoa này đẹp và sang cho nên cũng săn sóc kỹ càng hơn những hoa khác.

Hoa màu hường, nó là một loại hoa hồng nhưng hoa chỉ lớn bằng qủa banh bóng bàn mà thôi, hương thơm ngát nhưng ngọt ngào.

Lúc nào có khách qúy mà trong vườn đang có vài hoa tường vi mới nở, bà tôi tìm hái bỏ vào bình trà rồi chế nước nóng vào, chờ vài ba phút cho trà và hương thơm tường vi quyện vào nhau bà tôi mới chế ra những chiếc tách kiểu Pháp mà ba tôi đã tặng ông bà. Bảo đảm với các bạn tách trà này thơm và quý phái lắm.

Trà ướp hoa mộc:

Nói đến hoa mộc tôi lại không thể nào quên được bụi hoa mộc nằm kề bức bình phong trước nhà.

Tên đúng với cách cấu tạo hoa, lá và thân cây. Hoa đơn sơ mộc mạc, cánh hoa bé tí bằng hạt mè màu trắng kem. Hoa có bốn cánh và kết thành từng chùm nhỏ bằng ngón tay. Lá nó bằng lá chè nhưng màu lục hơi nhạt.

Hương thơm của nó chẳng mộc mạc tí nào, mùi hương ngọt tỏa ra khắp nơi, ai ai cũng đều thích.

Chỉ cần vài chùm hoa nhỏ trong bình trà là tách trà của bạn thơm sực nức rồ đó. Bà tôi thỉnh thoảng đi đâu chơi không quên nhét một chùm hoa nhỏ trên búi tóc ( giống như bây giờ người ta dùng nước hoa vậy đó, điệu ghê các bạn nhỉ! ).

Qua đây, tôi lại gặp cây hoa mộc tại phố Việt Nam ở Richmond trong một tiệm tạp hoá người Tàụ

Hỏi chủ nhân thì họ bảo cây này chở từ Queensland xuống vì dưới này lạnh nên

không có cây hoa này nhiều. Bên Tàu kêu tên là

 

Quý hoa coi bộ cây này được người Tàu quý hơn dân Việt Nam rồi đó.

Tôi mua về trồng, cây lớn nhanh, nhưng hoa không thơm bằng. Hôm nào trời nắng đi ngang qua bụi cây mới nghe một làn hương nhè nhẹ tỏa ra.

Trà ướp sen:

Đây là một cái thú uống trà của giới thượng lưu Huế. Tôi nhớ các nhà xưa giàu có các cụ hay có ao sen sau nhà, bức bình phong trước nhà với hàng rào chè tàu (cây chè này chỉ trồng làm bờ rào mà thôi) chạy quanh vườn trông sang trọng và uy nghi lắm.

Hồ sen chỉ hấp dẫn vào những tháng hạ, lúc hoa nở, ve kêu, chim chóc véo von, các cụ đặt vài cái ghế dựa gần bờ hồ để ngồi uống trà.

Trà này đêm trước đã được người làm bỏ vào những đoá hoa hàm tiếu cột lại để sáng hôm sau đem vào pha trà. Ôi chao! mùi thơm cuả hoa sen quyện với nước trà thơm sực nức thêm vào ngồi bên hồ nghe hương thơm nhẹ nhàng của hoa tỏa ra khắp nơi khiến cho nhiều người cảm tác thành áng thơ bất hủ.

Ở Huế, trong Thành Nội có hồ Tĩnh Tâm để lúc nào mấy vị vua triều Nguyễn căng thẳng đầu óc ra đây nghỉ ngơi.

Hồ này trồng toàn hoa sen, mà sen ở đây rất nổi tiếng vưà lớn và rất thơm, nhất là hột sen Tĩnh Tâm ngon nhất ở Huế. Đêm đêm các người lính hầu đem trà bỏ vào hoa sen. Sáng sớm chèo chiếc ghe độc mộc len lỏi vào hồ lấy nước sương đọng trên những chiếc lá sen đem về đun sôi pha với trà đã được ủ cả đêm trong đoá sen đem dâng lên vua.

Bâygiờ nhiều lúc nhắp nhằm một chén trà ướp mùi hương từ những chất hoá học thật là hắc và nồng làm khắc cả cuống họng. Chứ một chén trà ướp hoa thật khi uống xong hương thơm vẫn còn giữ lại ở cổ họng làm mình thấy khoan khoái lạ lùng.

Tôi chỉ có ý kiến ngang đây thôi, xin các bạn tiếp tục góp ý để sau này khi chúng ta gặp lại nhau tha hồ uống trà ướp đủ thứ hoa và ôn những chuyện đời xưa phải không các bạn.

TTKA